Bài học 28 / 70

A. Tôn

Bài viết 36 min Cập nhật: 15 thg 7, 2026
🧭
Khám phá nhiều cách học!

Mỗi tab bên dưới là một cách tiếp cận bài học khác nhau — hãy thử nhiều cách để ghi nhớ sâu hơn.

Nội dung Bản đọc được trích dẫn nguyên văn từ sách. Các nội dung Video, Audio, Slideảnh minh họa được tạo bằng AI để hỗ trợ việc học.

Infographic - Đạo Phật

Khóa thứ 9: Luận Đại Thừa Trăm Pháp, Duy Thức và Nhơn Minh Luận

NHƠN MINH LUẬN

A. TÔN

Phàm nói ra một câu gì, hãy trình bày một lập thuyết gì, cái lập thuyết ấy gọi là Tôn. Như nói: "Tôi ăn cơm."

Tôn có nhiều tên, như:

  • Tiền trần (danh từ trước) cũng gọi: Hữu pháp, Tự tướng, Sở biệt.
  • Hậu trần (danh từ sau) cũng gọi: Pháp, Sai biệt, Năng biệt.

Thí dụ như nói: "Tôi ăn cơm"

  • Tôi: Tiền trần (danh từ trước), Hữu pháp, Tự tướng, Sở biệt.
  • ăn cơm: Hậu trần (danh từ sau), Pháp, Sai biệt, Năng biệt.

Tôn có Tôn y và Tôn thể

I. Tôn y gồm có 2 phần

  • Tiền trần: Hữu pháp, Sở biệt và Tự tướng.
  • Hậu trần: Pháp, Năng biệt và Sai biệt.

II. Tôn thể

Cổ Nhơn minh (từ Ngài Trần Na về trước) lấy Tiền trần làm Tôn y, Hậu trần làm Tôn thể.

Tân Nhơn minh (từ Ngài Trần Na về sau) cho Tiền trần và Hậu trần là vật kiện để lập Tôn, nên đều là Tôn y. Hai vật kiện ấy hợp chung lại thì gọi là Tôn thể.

Chín lỗi về tợ Tôn

Phàm lập Tôn phải tránh chín lỗi sau đây, thì cái Tôn ấy mới đúng đắn, mới đủ tư cách để thành lập luận thuyết của mình, hoặc bác thuyết của người khác. Chín lỗi gồm có:

1. Hiện lượng tương vi

Lập cái Tôn, trái với cảm giác hiện tiền. Như hiện tiền ai cũng hiểu biết rằng: Mũi ngửi mùi, tai nghe tiếng v.v... Nay lại lập cái Tôn rằng:

Tôn:

Tai tôi nghe mùi thơm

mắt tôi thấy tiếng nói v.v...

Vì nói như vậy là trái với sự hiểu biết hiện tại; vừa nói ra, người ta thấy mình nói sai rồi. Tôn đã sai thì làm sao lập được "Nhơn" và "Dụ".

2. Tỷ lượng tương vi

Lập cái Tôn trái với sự "so sánh phân biệt". Theo sự so sánh hiểu biết của người: Phàm là người, ai cũng phải chết, như các vị tiền nhân đã chết. Và phàm vật gì có hình phải có hoại, cũng như bao nhiêu vật đã hoại trước. Nay lại lập Tôn rằng:

Tôn:

Tôi sống hoài không chết.

Cái nhà tôi không bao giờ hư.

Lập Tôn như vậy là trái với sự "so sánh phân biệt" của người, nên có lỗi.

3. Tự giáo tương vi

Lập cái Tôn, trái với giáo lý của mình tôn thờ. Nói rộng ra là trái với chủ nghĩa, đảng phái, gia đình, quốc gia hay một lý thuyết mà mình đương tôn trọng.

Như trong Đạo Phật nói "Chúng sanh có quả báo luân hồi". Và nói "Có thế giới Cực Lạc ở phương Tây v.v...". Chúng ta là Phật tử lại lập cái Tôn rằng:

Tôn:

Chúng sanh không có luân hồi quả báo

không có nước Cực Lạc.

Ngoại nhơn hỏi lại: "Ông nói như vầy, thì mâu thuẫn với Tôn giáo của ông. Vậy ông nói đúng lý, hay Tôn giáo của ông đúng lý? Nếu Tôn giáo ông dạy đúng lý, thì lời nói ông sai, còn lời nói của ông đúng lý thì Tôn giáo của ông sai. Vậy ông nhìn nhận cái nào đúng?"

Họ không cần bác mà mình cũng bị thua.

4. Thế gian tương vi

Lập cái Tôn, trái với phong tục, tập quán và sự hiểu biết của thế gian.

Thế gian có 2 hạng người: Có học thức và không học thức.

Nếu đối với người có học thức mà chúng ta lập cái Tôn như vầy:

Tôn:

Ông Thiên lôi đánh anh Xoài chết

Bệnh ho lao không phải do vi trùng gây nên.

Lập cái Tôn như thế, bị lỗi trái với thế gian, với những người có học thức (Khoa học). Vì khoa học (người có học thức) nói "bệnh ho lao do vi trùng gây nên", và không công nhận có ông Thiên lôi. Chúng ta nói như thế, sẽ bị họ chê là người không có học thức.

Trái lại, nếu đối với thế gian người vô học, mà chúng ta lập cái Tôn như vầy, cũng bị lỗi Thế gian tương vi.

Tôn:

Không có ông Thần ban phước giáng họa.

Bệnh ho lao phát sinh do vi trùng.

Bởi thế người thế gian vô học, họ tin có ông Thần ban phước giáng họa và họ không biết vi trùng. Mặc dù chúng ta nói phải, nhưng thiếu những lời lẽ khôn khéo ngăn đón, nên họ không công nhận. Bởi họ không công nhận, nên lời nói sau của mình không giá trị, vì thế nên mới bị lỗi "Thế gian tương vi".

5. Tự ngữ tương vi

Lập cái Tôn mà lời nói sau của mình, tự mâu thuẫn với lời nói trước của mình. Như lập:

Tôn:

Vật này bao nhiêu mà rẻ vậy?

Ông này mù mà cái chi cũng thấy hết.

Đã không biết giá là bao nhiêu, tại sao biết rẻ? Đã là mù thì tại sao cái chi cũng thấy. Lời nói của mình tự mâu thuẫn với lời nói của mình. Chính mình cũng thấy sai, thì ai công nhận là phải.

6. Năng biệt bất cực thành

Lập cái Tôn mà "danh từ sau" bên đối phương không công nhận. Như đối với Phật học hay khoa học mà lập cái Tôn như vầy:

Tôn:

Thế giới này (danh từ trước) do Thần Tạo vật (danh từ sau) sanh.

Anh Ổi (danh từ trước) bị Thiên lôi (danh từ sau) đánh.

Phật học và khoa học đồng nhận Thế giới và anh Ổi; nhưng không bao giờ nhận có "Thần Tạo vật" và "Thiên lôi". Bởi đối phương không công nhận nên bị lỗi "bất thành".

7. Sở biệt bất cực thành

Lập cái Tôn mà "danh từ trước" bên đối phương không công nhận. Như đối với Phật học và khoa học, lập như vầy:

Tôn:

Thần Tạo vật (danh từ trước) sanh ra loài người.

Thái cực (danh từ trước) sanh ra vạn vật.

Loài người và vạn vật là hai danh từ sau, thì cả Phật học và khoa học đều nhận có; còn Thần Tạo vật và Thái cực là hai danh từ trước, thì Phật học cũng như khoa học đều không công nhận, nên bị lỗi "bất thành".

8. Câu bất cực thành

Lập cái Tôn mà "danh từ trước" và "danh từ sau", bên đối phương đều không nhìn nhận. Như đối với khoa học mà lập như vầy:

Tôn:

Cốc thần, Thái cực tức là chân như

Thần Tạo vật chính là Thái cực.

Bên khoa học không nhìn nhận danh từ trước là "Cốc thần, Thái cực hay Thần Tạo vật" và cũng không nhìn nhận danh từ sau là "Chân như hay Thái cực". Phàm lập luận mà bên đối phương không hiểu, hoặc hiểu mà không nhìn nhận, thì không thể lý luận được nữa. Nên bị lỗi "bất thành".

Tóm lại ba lỗi bất thành

Ba lỗi bất thành này (Năng biệt, Sở biệt và Câu bất thành) bên đối phương không hiểu, hoặc hiểu mà không công nhận. Bởi hai nguyên nhân:

  • Lập không đúng.
  • Lập đúng mà thiếu lời khôn khéo giản biệt, nên bị lỗi ấy.

9. Tương phù cực thành

Lập cái Tôn mà trùng ý kiến với bên đối phương. Như lập:

Tôn:

Cơm ăn no bụng.

Nước uống đã khát.

Phàm cãi nhau là vì hai bên ý kiến không đồng. Nếu bên khách đã nhìn nhận như mình, mà mình còn lập thêm cái Tôn ra nữa thì vô ích, nên bị lỗi "tương phù" (trùng điệp).

Trong 9 lỗi về Tôn, từ 1 đến 5 là thuộc về lỗi "tương vi"; từ 6 đến 8 là thuộc về lỗi "bất thành". Lỗi thứ 9 vì lập trùng điệp, nên không có hiệu quả. 9 lỗi về tợ Tôn, giải thích đã rồi, bây giờ sẽ nói 14 lỗi về tợ Nhơn.

Phụ bài học ôn (ôn lại 9 lỗi về tợ Tôn)

Quý vị nên xét kỹ, những câu sau này, đối với 9 lỗi trong tợ Tôn, thuộc về lỗi gì?

  1. Mẹ tôi không có chồng.
  2. Không có Trời Đất Quỷ Thần.
  3. Không Nhơn quả, Luân hồi.
  4. Không Thiên đường và Địa ngục.
  5. Trời sanh muôn loại.
  6. Trời không luân hồi.
  7. Minh sơ sanh Thần ngã.
  8. Vò vò bắt sâu làm con của nó.
  9. Tai nghe mùi thơm.
  10. Tai nghe tiếng, mũi ngửi mùi.
  11. Tôi trường sanh bất tử.
  12. Vật này bao nhiêu mà rẻ vậy.
  13. Ông mù này, cái chi cũng thấy.
  14. Ngựa đua dưới nước, tàu chạy trên bờ.